ĐỂ TRẺ RA QUYẾT ĐỊNH NHƯ THẾ NÀO
- Xứ Sở La Vie Est Belle

- 19 thg 8
- 4 phút đọc
Đã cập nhật: 23 thg 8
1. Tại sao và tầm quan trọng của việc để trẻ tự ra quyết định.
Tại sao Mozart lại có thể chơi piano và sáng tác nhạc từ 5 tuổi?? Tại sao tụi trẻ con tầm 6-7 tuổi lại có khả năng lý luận hay đặt ra những câu hỏi vô cùng thú vị?? Tại sao các nhà khoa học lại nhận định trẻ sáng tạo nhất trong ngưỡng 5-8 tuổi??
Đạo Phật và Tantra có cả một hệ thống biện giải mang tính chương hồi về sinh tử và con người. Thực chứng chỉ có thể làm thông qua thực nghiệm, máy móc và khoa học lại không đo được tất cả những trải nghiệm mà người ta vẫn gọi là trực nghiệm tâm linh này.
Một đứa trẻ khi sinh ra, về bản chất, nó đang tiếp nối trải nghiệm một kiếp sống mới trong một cơ thể mới, nó là người mặc áo cái cơ thể này. Tâm linh nói về trải nghiệm liên hồi kiếp sống của một tâm hồn. Khi tâm hồn thay một cơ thể mới, giống như bạn đang bắt đầu bước vào một môi trường mới. Ở đó bạn thiết lập dần tiến trình thích nghi về năng lượng tập thể, trí tuệ tập thể và ngôn ngữ. Tiến trình đó thường kéo dài khoảng 18 năm, từ nhiều ngàn năm nay các bậc giác ngộ Tantra đã xác nhận điều này, và nhà giáo dục Rudolf Steiner cũng ghi nhận trong các nghiên cứu của ông.
Trẻ con đã có nhiều trải nghiệm và trí tuệ tự sinh ở những kiếp sống trước, nó mang theo và tiếp nối trong kiếp sống này. Bởi vậy nó có khả năng ra quyết định phù hợp với CHÍNH NÓ và hành xử khôn khéo trong chừng mực trí tuệ có sẵn phù hợp với NÓ. Khi bố mẹ, thầy cô hoặc người lớn ra quyết định hộ trẻ, trí tuệ tự sinh này sẽ bị giữ lại và trẻ sống theo đúng năng lượng người lớn đưa vào do cơ chế mà tâm lý học hiện đại gọi là áp chế.
2. Vấn đề và hệ quả của áp chế quyết định.
Vấn đề là bố mẹ thầy cô và xã hội có những quy chuẩn, luật lệ và nguồn lực nhất định. Và đứa trẻ đang bắt đầu hành trình sống chỉ biết NÓ và ở trong những gì NÓ có. Vậy làm thế nào để nó vẫn là nó và cùng lúc hoà hợp được và với gia đình và cộng đồng xã hội?
Hãy tưởng tượng bạn có kỹ năng chạy bộ, và bố mẹ bạn bảo bạn lên lưng họ cõng chạy. Lúc đầu bạn sẽ thấy vui như kiểu được cưỡi ngựa, và đúng là con ngựa có khả năng nói (còn bạn thì chưa!). Tuy nhiên kể cả khi bạn biết nói rồi bạn vẫn phải cưỡi ngựa (do cơ chế thói quen tự động của bố mẹ), chuyện gì diễn ra? Chân bạn mất khả năng chạy do yếu hoặc không được nhào luyện, còn cái não bộ thì ức chế vì cứ phải nghe mấy lời chỉ đường, trong khi đó bạn ở trên cao hơn nhìn thấy đường còn rõ hơn con ngựa. Dần rà, con ngựa kiệt quệ, bạn bị ức chế lâu và thế là xung đột con ngựa và người cưỡi diễn ra. Cả hai đều mệt mỏi. Cả hai đều đổ lỗi cho người kia. Cả hai đều gặp những trở ngại tinh thần ảnh hưởng tới nhân cách và khả năng mềm trong cuộc sống trong đó bố mẹ thì kiệt sức vì ghánh hộ con từ tài chính tới công việc, con thì mất đi sự tự tin trước đám đông, trước người khác giới và khả năng ra quyết định về việc muốn gì trong công việc và cuộc sống. Các nhà khoa học chỉ ra những người có khả năng mềm (hay còn gọi là trí tuệ nhân sinh) tốt nhất là những người thành công và hạnh phúc bất kể tước vị xã hội của họ là gì.
Vậy nên công việc của một người chăm sóc trẻ là cung cấp nguồn lực hỗ trợ an toàn thể lý khi trẻ còn nhỏ và cung cấp các giới hạn để trẻ không vi phạm. Đồng thời với tiến trình này là tiến trình để trẻ tự ra quyết định, từ ăn gì, mặc gì tới, học ở đâu và quan hệ với ai, v.v.
3. Để trẻ tự ra quyết định như thế nào?
Cũng theo tài liệu Tantra cổ, trẻ sinh ra vào một gia đình nhất định do sợi dây nghiệp lực và kỳ vọng bố mẹ nó hỗ trợ tạo bối cảnh để tâm hồn nó học bài học cuộc sống của nó. Bối cảnh là môi trường, thời gian, không gian và vật chất căn bản chứ không phải nội dung. Trẻ đặc biệt học thông qua trải nghiệm sống trong khoảng suốt 18 năm đầu đời. Những gì nó học trong giai đoạn này được ví như như bộ vi xử lý nền được cài đặt và bộ vi xử lý này là công cụ điều khiển hành vi sống sau đó. Vậy nên nếu bố mẹ tập trung hỗ trợ tạo bối cảnh trong giai đoạn này sẽ hỗ trợ tiến trình sống vô cùng lớn của con sau đó.
Đó là triết lý, còn dĩ nhiên thực tế phức tạp hơn rất nhiều! Để giúp một đứa trẻ độc lập và chủ động quyết định, bố mẹ và người chăm sóc buộc phải học cách làm chủ năng lượng tự thân, có năng lực thiết lập giới hạn cho chính mình và khả năng đặt câu hỏi để khích lệ trẻ tự ra quyết định.
Thông tin tham khảo: bài viết có tham khảo các tài liệu Tantra cổ và có tham vấn từ người Thầy chỉ dẫn chuyên môn của La Vie Est Belle, Guruji Niranjanananda Saraswati.
Ảnh: Thầy tôi khi còn nhỏ và bây giờ, được nuôi dưỡng bởi hai nền văn hoá tâm linh của Ấn Độ và khoa học thực nghiệm của Anh Quốc.





Bình luận