CHUYỆN VỀ CÁI NEO CUỘC ĐỜI
- Xứ Sở La Vie Est Belle

- 23 thg 8
- 5 phút đọc

Trên góc độ con người, ai cũng cần một cái neo!
Cái neo đó có thể hữu hình hoặc vô hình do bản năng hoặc nhu cầu mỗi người khởi sự tùy theo giai đoạn. Bài viết này mang tính tầm quát và nhìn từ bức tranh chung, mỗi người đọc tự suy xét và dẫn giải dựa trên hành trình cá nhân mình.
KHI CÒN TRẺ CON
Một đứa trẻ khi sinh ra cần cái neo là người chăm sóc nhu cầu an toàn thể chất cơ bản. Nếu một người có khả năng chăm sóc về mặt tinh thần cho một đứa trẻ, người đó phải có khả năng hiểu cách vận hành về thể chất và trí tuệ trực tiếp từ những biểu hiện của đứa trẻ đó và nương theo (chứ không phải xuất phát từ những chuẩn mực xã hội hay từ nhu cầu của chính cá nhân người lớn đó). Nếu một người không thể làm cái neo tinh thần cho một đứa trẻ, cách tốt nhất là không làm gì. Không làm gì ở đây là ít tác động nhất có thể và để nó tự đưa ra những quyết định phù hợp dựa trên nguồn lực năng lượng, thời gian, không gian và vật chất mà đứa trẻ đó có hoặc được phép có. Đặc thù của giai đoạn trẻ nhỏ là biểu hiện rõ rêt của toàn bộ hành trình trí tuệ và nghiệp trước khi tới với kiếp sống này. Vì vậy xu hướng hành vi và tính cách của đứa trẻ đó khoảng trước tám tuổi luôn là cơ sở khá rõ rệt cho hành trình sống sau này nếu không bị người chăm sóc tác động quá nhiều.
KHI BƯỚC VÀO ĐỜI
Một người bình thường khi bước vào đời (thường ở ngưỡng 18 – 25 tuổi) sẽ có khả năng tự lập về sinh tồn. Sinh tồn ở đây là khả năng tự đảm bảo nơi ăn chốn ở và chăm sóc sóc thể chất căn bản dưới bất kì điều kiện và môi trường nào. Sinh hoạt tình dục ở mức độ căn bản trong góc nhìn Tantra thuộc về về nhu cầu sinh tồn thể chất. Đặc thù của giai đoạn này là là tính dẫn dục tạo ra bởi nguồn năng lượng hoạt động dồi dào mà trong Tantra vẫn gọi là khí động. Và công cuộc bươn chải trong cộng đồng xã hội, tận dụng triệt để khí chất giai đoạn để trụ vững nhu cầu sinh tồn là cái neo tiếp theo để một con người tự thúc đẩy quá trình học hỏi về mình và về thế giới vật chất ở mức độ sâu hơn. Trên thực tế, một người bắt đầu thực sự tiếp xúc với xã hội là khi đi học, và quá trình đi học càng có tiến trình độc lập bao nhiêu càng tạo ra sự chuẩn bị lớn cho công cuộc bước vào đời hoàn chỉnh sau này bấy nhiêu. Sự thành công có thể đến dưới góc độ vật chất hoặc tinh thần theo nhu cầu mỗi người, tuy nhiên khả năng bám trụ và khiến mình hài lòng ở mức căn bản hỗ trợ người đó tiến sâu hơn vào hành trình tiếp sau đó.
KHI ĐÃ TRUNG NIÊN
Người xưa hay tính trung niên bắt đầu tầm khoảng bốn mươi tuổi, tuy nhiên bối cảnh hiện đại đang thúc đẩy quá trình trung niên sớm hơn, vì vậy với một số người đủ trải nghiệm sống, trung niên có thể bắt đầu giữa cuối những năm ba mươi tuổi. Thực tế cho thấy cái neo của giai đoạn này là nhu cầu quyền lực và xác tín từ cộng đồng. Thực chất nhu cầu này đã được tạo dựng trong toàn bộ tiến trình sống và đơm hoa trái theo nhiều phương cách hình hài tại đây. Giai đoạn này thường kết thúc bởi những cú hích về vật chất hoặc tinh thần dưới hình hài của những khủng hoảng nhỏ hay lớn tùy mỗi cá nhân. Bệnh tật thể chất và sự nghiệp trong Tantra và Đạo Phật vẫn thường được coi là biểu hiện vật chất. Đặc thù của lứa tuổi trung niên là tư duy logic và khả năng thực tế bám đất. Chính những yếu tố này hỗ trợ giai đoạn tiếp theo của hành trình con người.
TUỔI GIÀ VÀ CHUẨN BỊ CHO QUÁ TRÌNH CHẾT
Già hóa đã bắt đầu từ khi sinh ra, giống như hoa bắt đầu tàn khi nhú chồi nụ.
Nếu xét về mốc tuổi già, các cụ vẫn đặt dấu mốc khoảng năm mươi tuổi khi nhu cầu sinh lý và tinh thần thay đổi.
Đặc thù của giai đoạn này là khí chất chiêm nghiệm và nhìn lại. Xu hướng năng lượng tập thể hiện tại khiến xu hướng khí chất này trong mỗi người diễn biến sớm hơn, vì vậy bây giờ tuổi chiêm nghiệm nhìn lại có thể đâu đó khoảng giữa cuối bốn mươi tuổi. Cái neo của giai đoạn này là khả năng buông được những bám chấp về quyền lực và xác tín từ xã hội để trở về nhìn lại, học hỏi và tu sửa nội tâm. Các học giả và các nhà khoa học vẫn cho rằng trải nghiệm mà không có chiêm nghiệm thì phí hoài trải nghiệm. Hành trình sống gần năm mươi năm mà không có giai đoạn chiêm nghiệm nhìn lại thì bài học cũ cứ lặp đi lặp lại tuần hoàn qua mỗi kiếp sống. Vậy nên ở giai đoạn này người ta học cách dừng lại và cho phép mình tận hưởng những nguồn lực có sẵn (năng lượng, thời gian, không gian, vật chất) để thực hiện sứ mệnh tự nhiên. Chiêm nghiệm nhìn lại ở đây không có nghĩa là không làm gì, chỉ là làm ít hơn, buông, tận hưởng và thư giãn, quá trình chiêm nghiệm nhìn lại tự nhiên sẽ tới khi có không gian và thời gian rỗng. Chính những chiêm nghiêm nghiệm này, một cách tự nhiên, dẫn tới quá trình tu sửa để từ đó giảm thiểu kết tụ lớn trong quá trình cận tử sau này. Kết tụ lớn trong giai đoạn cận tử về cơ bản là những ám ảnh vô hình không sửa chữa được của một hay nhiều kiếp sống.
NHÌN LẠI VÀ KẾT
Đạo Lão vẫn đúc kết bản chất tiến trình trên là: Sinh – Lão – Bệnh – Tử.
Tantra và Đạo Phật đúc kết bản chất tiến trình trên là: Thành – Trụ - Hoại - Không
Quy luật thì có nhiều tên gọi hình tướng, bản chất vận hành thì chỉ có một!
Chia ra các giai đoạn để dễ bề nắm bắt, mà ngôn ngữ thì luôn giới hạn. Thực tế các giai đoạn đan cài, xen lẫn và dị biệt trong từng cá nhân. Mỗi người có thể sớm hoăc trễ hơn tiến trình trên khoảng độ mười năm, có người chỉ sống một giai đoạn trong đời, có thể là giai đoạn trẻ con, các chuyên gia tâm lý vẫn gọi là những đứa trẻ không bao giờ lớn. Có người phát triển nhiều giai đoạn khác nhau trong cùng một giai đoạn sống, đó có thể là người ưu việt hơn số đông! Ngoài ra, tính dị biệt cũng nằm ở các mức độ đậm nhạt khác nhau dựa vào khả năng trọn vẹn chú tâm tập trung tại giai đoạn đó và mức độ lăng xăng ôm đồm nhiều thứ cùng lúc.
Note: bài viết do team La Vie Est Belle nghiên cứu và biên soạn dựa trên các thực hành tâm linh cổ.



Bình luận